Cái đẹp không nằm trước ý thức, cũng không nằm sau vô thức. Nó nằm giữa hai khái niệm này.
MiukaFoto 
(born in 1972)



NGẪM NGHĨ VỀ SỰ NGẪU NHIÊN

Trong nhiếp ảnh đường phố, hiển nhiên tính ngẫu nhiên là điều kiện bắt buộc. Tuy các siêu phẩm có thể tạo ra từ ảnh sắp đặt, ảnh thời trang, nhưng nó là con số hiếm hoi. Ảnh ngẫu nhiên bao giờ cũng có cái hồn rất riêng, dù chúng có thể hơi «rác» hay hơi «mất trật tự».


HÌNH THÙ VÀ PHÔNG NỀN

Hiện tượng hình thù và phông nền được bộc lộ, trước tiên, khi chúng ta quan sát một bức tranh phẳng. Bản chất của hiện tượng nằm trong cách trả lời câu hỏi: «Cái gì trong hình ảnh là hình thù, còn cái gì là phông nền?». Người ta đã biết một vài dấu hiệu chung nhất về hình thù và phông nền. Hình thù được nhận thức như một «vật» và nằm gần khán giả hơn, «đè» lên phông nền. Hình thù được sắp đặt trong không gian, còn phông nền — đó là môi trường phía sau hình thù, phông nền tự do phát triển ở phía sau. Đường viền là thuộc tính của hình thù, chứ không phải của phông nền.


ÁNH SÁNG TẠO RA KHÔNG GIAN

Sự tạo bóng đề xuất chia tách mô hình trên một nền đồng đều về độ sáng và màu sắc, cũng như tạo ra một lớp phủ với mật độ thay đổi từ từ. Vì tiếp cận với sự lan tỏa, chúng ta cảm nhận được sự nổi khối. Hình 180 thực sự dẫn dắt chúng ta tới không gian ba chiều. Hai hình chữ nhật con (180a) có thể được nhận thức như nghiêng về chiều sâu của hình ảnh, hoặc (180c) có đường cong hình trụ tưởng tượng, lõm vào hay lồi ra. Còn trong hình 180b, 180d, — đốm đen tròn có vẻ như thụt vào hay nhô ra. Hiện tượng này, như một quy tắc, được bộc lộ yếu ớt, bởi vì phông nền được tô phủ đều đặn, và, suy ra, nghịch lý với hiệu ứng không gian, trong kết quả, đường viền như không được uốn cong. Tuy nhiên, trong một số trường hợp khác, sự tạo bóng lại trở thành yếu tố quyết định để nhận thức khối nổi hay chiều sâu.


KHÔNG GIAN CHO NGHỆ THUẬT

Có thể nói về tính độc lập của hình ảnh trong nhiếp ảnh hay không, khi mà nó giống hệt như vật ảnh? Trong hội hoạ, mỗi một vệt màu, mỗi một cái phẩy bút và mỗi một đường nét đều là sản phẩm của hoạ sỹ, kết quả từ tư duy và trạng thái của anh ta, còn hình ảnh trong tổng thể — sự tự biểu lộ mình của anh ta, mà ở đó nó không hề giống như bên ngoài. Mức độ bất tương ứng giữa thực tại và hình ảnh là điều kiện cần cho nghệ thuật.


CHÚT CHÚT

Chúng ta đang cố gắng chứng minh, rằng hình ảnh (nhiếp ảnh) không giống như vật ảnh, nếu điều đó không đúng, chúng ta đã buộc phải đồng ý, rằng trong kết quả bẩm sinh của sự tự động hoá quá trình nhiếp ảnh, bản thân thực tại sẽ tự chảy vào chất liệu ảnh. Còn vai trò của nhiếp ảnh gia tất cả chỉ gói gọn trong việc khởi xướng quá trình, có nghĩa, chọn đối tượng, góc chụp và bấm nút.


PHÂN TÍCH ẢNH. BÀI MỘT.

Chúng ta cùng thảo luận những ví dụ điển hình về mổ xẻ ảnh, để nhất trí một điều: những nhận định và mô tả dài dòng, thường thấy nhất, — chỉ đánh lạc hướng vấn đề. Hầu như luôn luôn chỉ cần đúng vài từ là đủ, nếu gói gọn trong một bức ảnh cụ thể, chứ không lan man về đối tượng ảnh. Sau đó chúng ta sẽ cố gắng lập ra một quy luật phân tích chung, và dựa vào đó, nhìn nhận mọi bức ảnh đang ngập tràm trên Facebook. Có thể đúng, có thể chưa đúng lắm, nhưng khó chứng minh được ý tưởng này là sai.


BẢN CHẤT CỦA NHIẾP ẢNH

Sự nhận thức một hình ảnh nhiếp ảnh được ước lệ vào cơ cấu có bản chất kỹ thuật của nó. Người ta thường quy đổi đặc thù của nhiếp ảnh sang tính tư liệu và tính chân thật, ngầm hiểu, hình ảnh nhiếp ảnh là kết quả của một quá trình vật lý - hoá học (có vẻ như) thiếu sự tác động của con người, và thế là nó, hình ảnh này, (có vẻ như) có một tính khách quan triệt để, bất tiếp cận trong bất kỳ một phương pháp nào khác của hình ảnh thực tại. (Trong phần tiếp theo, chúng ta sẽ cùng xem xét ý nghĩa của những «có vẻ như» này.)



More:



QUAN ĐIỂM QUY NẠP BỘ QUÃNG BA

Hợp âm là những «người» đại diện cho giai âm, là những thanh âm vang lên đồng thời hoặc nối tiếp trong một không gian riêng biệt của một ngôi nhà chung mang tên tác phẩm. Bởi vậy các thanh âm của hợp âm có quy luật linh hồn của riêng chúng, không tách rời khỏi giá trị toàn vẹn và thống nhất. Vậy có thể đưa ra một định nghĩa thế nào cho ngôn từ «hợp âm» để vừa phù hợp với các quan niệm cổ điển, vừa không nghịch lý với những diễn biến hiện đại của thế kỷ XX-XXI?


CHƯƠNG III — PHÂN LOẠI GIAI ÂM (P4)

Trước khi chuyển sang nghiên cứu hợp âm, chúng ta cùng tạm khép lại chương III với bài viết phân loại các hệ thống giai âm. Chúng ta cũng đã biết về phép biện chứng quy sự hình thành của các hệ thống giai âm có nguồn gốc từ ngữ âm, tôn giáo, sinh hoạt âm nhạc dân gian. Giai âm là một vấn đề trừu tượng, có thể nói, rất khó để hình dung. Nhưng nếu như ngữ âm có thể hiểu được, thì giai âm cũng không phải là không có kênh tiếp cận.


CHƯƠNG III — GIAI ÂM (P3)

Như đã biết, cái đẹp trong một tác phẩm nghệ thuật bất kỳ, đó là cảm nhận chung. Nói riêng trong âm nhạc, trong vòng 5-10 phút thưởng thức, nếu bộ máy thính giác chỉ nhận được các quãng thuận âm, chỉ phân tích các âm thanh tròn trịa, thẩm mỹ về cái đẹp sẽ gặp tình trạng thoái trào. Tác phẩm nghệ thuật bất kỳ luôn luôn là một cơ thể có cá tính (chủ đề), có phát triển trong mạch xuyên suốt (ngẫu hứng), và có tái hiện, kết ý (finalis), v.v... Mời các bạn tham khảo bài giảng tiếp theo của Kholopov về giai âm.


CHƯƠNG III — GIAI ÂM (P2)

Loài người đang sống trong thế kỷ thứ XXI. Dù là tự nguyện hay ép buộc, chúng ta đang chứng kiến những thay đổi vượt tầm hình dung của các nhạc sỹ cổ điển tây phương những thế kỷ trước. Cũng phải thôi, sự tiến hóa luôn luôn diễn ra, chỉ có điều, với một thời gian quá ngắn ngủi, chúng ta chưa kịp thích một điều gì đó mới mẻ thì đã bị những niềm đam mê xưa cũ chiếm lĩnh toàn bộ thời gian và tâm trí. Giai âm cũng có lịch sử và sự tiến hóa của mình, điều đó được đề cập đến trong phần viết này của tác giả Kholopov.


CHƯƠNG III — GIAI ÂM (P1)

Trong tiếng Nga có từ Лад, đọc là Lad, hàm ý ám chỉ sự đồng thuận đồng ý. Và trong ngôn ngữ dân dã, người ta vẫn thường nói ладно (ladno) — có nghĩa là «thôi được», «thôi cũng được», «nhất trí nhé», vân vân. Vậy phải chăng giai âm là một sự ước lệ của sự thuận tai? Và rất có thể, nó liên quan cụ thể đến các nền văn hoá, khi đó chúng ta có các giai âm khác nhau.


CHƯƠNG II - THUẬN ÂM VÀ NGHỊCH ÂM (P3).

Thuận âm và nghịch âm là vấn đề quan trọng nhất trong mọi thời đại, nếu đề cập tới lý thuyết âm nhạc. Thật thú vị, con người cảm âm, trước tiên, là theo bản năng, rồi sau đó mới theo khía cạnh giáo dục. Còn những vị tổ của môn khoa học hòa âm, những thiên sứ của Vũ Trụ gửi xuống, đã để lại cho chúng ta một kho tàng quá đồ sộ về các bí mật của thế giới âm nhạc. Để đọc nốt nốt chương II, chúng ta dùng nhạc nền là bài hát Julia của John Lennon huyền thoại.


CHƯƠNG II - THUẬN ÂM VÀ NGHỊCH ÂM (P2).

Nếu bạn nói với một đứa trẻ, bảo nó hát hai âm cao bằng nhau, nó sẽ làm được ngay. Nhưng khi câu chuyện tiến xa hơn, liên quan đến các quãng khác, đầu óc như tờ giấy trắng của trẻ nhỏ cần có thời gian tiếp xúc, lắng nghe, ghi nhớ, luyên tập để có thể phản xạ lại chính xác. Trong âm nhạc còn nhiều bí mật ở các khía cạnh khác nhau mà chúng ta có thể tìm hiểu qua sách của Kholopov. P2 nói về vấn để quãng tám, phát hiện ra quy luật tâm sinh lý cũng như toán lý của nó. Và, chính từ đó, đào sâu vào tính chất của các thuận âm và quy tắc cộng hưởng.



More:



PHÍA SAU LƯNG NƯỚC NGA

Nước Nga đón tôi bằng một xi lanh hút máu 45ml ở sân bay, làm thằng bé 45kg suýt ngất. Không sao, cô y tá xinh đẹp cho thằng bé ngửi bông tẩm sam-ma-gôn (rượu nút lá chuối của xứ đó), nó tỉnh lại tức thì.


CẢM NGHĨ VỀ MÁY PHIM

Sau đôi ba năm nhìn màn hình laptop hàng ngày trong ánh sáng run bần bật của đèn neon, mắt ai rồi cũng có phần kèm nhèm. Thế nên có dịp Tết nghỉ lâu lâu là tôi lại muốn vút đi đâu đó để lấy lại cảm giác nhìn về vô tận. Đôi mắt là ống kính tốt hơn bất kì ống kính máy ảnh nào, (trừ ống kính có chữ Leitz), nên cần bảo vệ chúng một chút không lại phụ công cha mẹ đã tặng cho mình.



MIDI — THEO DÒNG LỊCH SỬ

Thuật ngữ MIDI đã xuất hiện từ rất lâu. Đó là một ngôn ngữ được sử dụng rộng rãi trong âm nhạc điện tử. Hiểu biết ngôn ngữ này ở một mức độ nhất định — điều kiện cần cho các nhạc sỹ hoà âm phối khí trong môi trường điện toán.