Nghệ thuật bắt đầu ở nơi bắt đầu của chút chút.
Karl Bryullov 
(1799 - 1852)


QUAN ĐIỂM QUY NẠP BỘ QUÃNG BA

Hợp âm là những «người» đại diện cho giai âm, là những thanh âm vang lên đồng thời hoặc nối tiếp trong một không gian riêng biệt của một ngôi nhà chung mang tên tác phẩm. Bởi vậy các thanh âm của hợp âm có quy luật linh hồn của riêng chúng, không tách rời khỏi giá trị toàn vẹn và thống nhất. Vậy có thể đưa ra một định nghĩa thế nào cho ngôn từ «hợp âm» để vừa phù hợp với các quan niệm cổ điển, vừa không nghịch lý với những diễn biến hiện đại của thế kỷ XX-XXI?




CHƯƠNG III — PHÂN LOẠI GIAI ÂM (P4)

Trước khi chuyển sang nghiên cứu hợp âm, chúng ta cùng tạm khép lại chương III với bài viết phân loại các hệ thống giai âm. Chúng ta cũng đã biết về phép biện chứng quy sự hình thành của các hệ thống giai âm có nguồn gốc từ ngữ âm, tôn giáo, sinh hoạt âm nhạc dân gian. Giai âm là một vấn đề trừu tượng, có thể nói, rất khó để hình dung. Nhưng nếu như ngữ âm có thể hiểu được, thì giai âm cũng không phải là không có kênh tiếp cận.




CHƯƠNG III — GIAI ÂM (P3)

Như đã biết, cái đẹp trong một tác phẩm nghệ thuật bất kỳ, đó là cảm nhận chung. Nói riêng trong âm nhạc, trong vòng 5-10 phút thưởng thức, nếu bộ máy thính giác chỉ nhận được các quãng thuận âm, chỉ phân tích các âm thanh tròn trịa, thẩm mỹ về cái đẹp sẽ gặp tình trạng thoái trào. Tác phẩm nghệ thuật bất kỳ luôn luôn là một cơ thể có cá tính (chủ đề), có phát triển trong mạch xuyên suốt (ngẫu hứng), và có tái hiện, kết ý (finalis), v.v... Mời các bạn tham khảo bài giảng tiếp theo của Kholopov về giai âm.




CHƯƠNG III — GIAI ÂM (P2)

Loài người đang sống trong thế kỷ thứ XXI. Dù là tự nguyện hay ép buộc, chúng ta đang chứng kiến những thay đổi vượt tầm hình dung của các nhạc sỹ cổ điển tây phương những thế kỷ trước. Cũng phải thôi, sự tiến hóa luôn luôn diễn ra, chỉ có điều, với một thời gian quá ngắn ngủi, chúng ta chưa kịp thích một điều gì đó mới mẻ thì đã bị những niềm đam mê xưa cũ chiếm lĩnh toàn bộ thời gian và tâm trí. Giai âm cũng có lịch sử và sự tiến hóa của mình, điều đó được đề cập đến trong phần viết này của tác giả Kholopov.




CHƯƠNG III — GIAI ÂM (P1)

Trong tiếng Nga có từ Лад, đọc là Lad, hàm ý ám chỉ sự đồng thuận đồng ý. Và trong ngôn ngữ dân dã, người ta vẫn thường nói ладно (ladno) — có nghĩa là «thôi được», «thôi cũng được», «nhất trí nhé», vân vân. Vậy phải chăng giai âm là một sự ước lệ của sự thuận tai? Và rất có thể, nó liên quan cụ thể đến các nền văn hoá, khi đó chúng ta có các giai âm khác nhau.




CHƯƠNG II - THUẬN ÂM VÀ NGHỊCH ÂM (P3).

Thuận âm và nghịch âm là vấn đề quan trọng nhất trong mọi thời đại, nếu đề cập tới lý thuyết âm nhạc. Thật thú vị, con người cảm âm, trước tiên, là theo bản năng, rồi sau đó mới theo khía cạnh giáo dục. Còn những vị tổ của môn khoa học hòa âm, những thiên sứ của Vũ Trụ gửi xuống, đã để lại cho chúng ta một kho tàng quá đồ sộ về các bí mật của thế giới âm nhạc. Để đọc nốt nốt chương II, chúng ta dùng nhạc nền là bài hát Julia của John Lennon huyền thoại.




CHƯƠNG II - THUẬN ÂM VÀ NGHỊCH ÂM (P2).

Nếu bạn nói với một đứa trẻ, bảo nó hát hai âm cao bằng nhau, nó sẽ làm được ngay. Nhưng khi câu chuyện tiến xa hơn, liên quan đến các quãng khác, đầu óc như tờ giấy trắng của trẻ nhỏ cần có thời gian tiếp xúc, lắng nghe, ghi nhớ, luyên tập để có thể phản xạ lại chính xác. Trong âm nhạc còn nhiều bí mật ở các khía cạnh khác nhau mà chúng ta có thể tìm hiểu qua sách của Kholopov. P2 nói về vấn để quãng tám, phát hiện ra quy luật tâm sinh lý cũng như toán lý của nó. Và, chính từ đó, đào sâu vào tính chất của các thuận âm và quy tắc cộng hưởng.



Page 1 of 3